Ngắn ngắn bắt tép nhử tôm

Khoảng mười lăm năm trước, lúc ấy kinh tế vùng này chưa phát triển lắm, những người lao động trẻ theo các công ty nước ngoài tại địa phương làm công nhân, nhưng thời điểm đó cũng phải có chưn cẳng mới xin vào được. Vì thế người làm nông nghiệp vẫn bám ruộng vườn trồng lúa, cây trái, hoa màu...Do đó kinh tế người dân chỉ nằm dạng trung bình, (không giàu, cũng không nghèo quá mức)

Từng ngày, xóm giềng cứ bình lặng trôi qua, an ninh trật tự cũng không ồn ào phức tạp, cứ thế ngày này đẩy qua ngày khác.


Cho đến một hôm, gia đình nọ có một cô con gái, xinh người đẹp nết, đi làm công nhân ở tận thành phố. Tôi nhớ, cũng gần tết thì phải, con bé về quê mà không phải người nhà đi đón như mọi khi, nó về bằng xe du lịch, khi chiếc xe dừng ngay cổng, lúc đó cả nhà chưng hửng, đến khi con bé bước xuống, trên tay xách lỉnh kỉnh, mọi người đoán chắc là những món đồ tết. Thời buổi này ai có con đi làm biết lo cho gia đình như vậy là đã có hiếu lắm rồi.


Có một điều đặc biệt hơn nữa, con bé còn dắt về một người bạn trai để ra mắt cha mẹ, người thanh niên lịch sự, ăn mặc gọn gàng, tiếp chuyện ngon lành, cậu ta cũng chính là chủ chiếc xe du lịch ấy.
Cả xóm xúm lại mừng theo, ai cũng khen được vậy là tốt rồi.


Không lâu sau, đám cưới được tổ chức rất hoành tráng, cô dâu trẻ xinh đẹp, chú rể đẹp trai giàu có thì còn gì bằng...
Cuộc đời người chậm rãi trôi theo thời gian, hạnh phúc đong đầy, ước mơ trở thành hiện thực thì ngon lành rồi.
Nhưng...
Quan trọng ở chữ 'nhưng' nè, sau khi sinh được một đứa con gái đầu lòng, cha của đứa bé xây cho vợ con một ngôi nhà kiên cố trên đất của cha mẹ vợ cho, nghe nói cũng khoảng nửa tỷ đồng hồi thời đó.
Như vậy ai mà chẳng ham.


Song song đó thằng rể nhà này còn mở một công ty trên thành phố để làm ăn, ít lâu sau nghe nói hụt chút đỉnh vốn nên về mượn ông bà già vợ thêm tiền. Ông bà nhạc gia không có tiền sẵn, do đó phải xách sổ ra ngân hàng vay hơn một tỷ cho thằng rể mượn, chứ nó lo cho nhiều quá chẳng lẽ nín thinh.
Hà hà...Có tiền xong gọi thằng rể về lấy. Nó tóm được hơn cả tỷ bạc nó chạy mất hút cả mười mấy năm chưa một lần...liên lạc được.


Cuối cùng nó còn bỏ xót lại đứa con cho cô vợ và ông bà ngoại nuôi tới ngày hôm nay.
Đúng là bắt tép nhử tôm là có thật đó quý vị ạ!




Tác giả : Cẩm Vân

Đăng Nhận Xét

0 Nhận xét