TIỂU PHẨM "MƠ...BẤT TỈNH"

Ảnh Nguồn Internet

TỰA "MƠ...BẤT TỈNH"




Gồm 2 nhân vật

1, bà năm.
2, Cu Tí.
Đang chạy xe trên đường bà năm chợt nhìn thấy thằng Cu Tí, bà năm dừng xe lại goi:
Bà năm: Ê mầy còn sống hả Cu Tí?
Cu Tí: ủa, sao bà năm hỏi con vậy?
Bà năm: lâu lắm rồi tao không gặp mầy, tao tưởng mầy chết rồi chớ?
Cu Tí: lâu lâu gặp bà, bà nói câu vô duyên thấy sợ.
Bà năm: (cười) hông phải, tại tao nghe đồn mầy nghiện xì ke,
Cu Tí: ai đồn tầm bậy không.
Bà năm: ủa mà sao mầy ốm nhom như con cồng gió vậy mậy? Mà mấy tháng nay mầy ở đâu tao không thấy?
Cu Tí: con ở nhà con chứ đâu bà.
Bà năm: nhà gần bên, mầy ở nhà mà không ra vô sao? Chẳng lẽ mầy nằm một chỗ?
Cu Tí: tại con nằm mơ, giấc mơ quá dài...tới bữa nay con mới tỉnh nè.
Bà năm: mầy nổ cái ôn hoàng gì vậy mậy?
Cu Tí: đâu có, con nói thiệt đó chớ. Bởi vì cha mẹ con là nông dân mừ, của cải đâu nổ? Nổ là bà Thảo Thắng mới là người nổ.
Bà năm: là sao? Thì bả lên face nói hàng tháng bả phá của cha bả cả núi tiền đó, bà không nghe sao?
Bà năm: ờ, vụ này có nghe, mà mầy đừng có đánh trống lảng nghen? Mầy nói mầy nằm mơ mấy tháng trời mới tỉnh, vậy mầy mơ cái gì kể cho tao nghe coi?
Cu Tí: mới đầu con mơ con vô chùa Ba Vàng trị bệnh, mình bệnh sắp thở không ra hơi, tiền thì không có, vậy mà vô đó bà Yến phán phải nộp phí bằng tiền thật cho người âm, hoặc làm công ích mới trị bệnh được, nghe vậy con hoảng luôn. Cứ tưởng thường người ta nói của chùa, nhưng tới chùa này rồi thì của chùa đúng là...của chùa thật.
Bà năm: ứ hự, chuyện có thật chứ mơ tổ cha mầy.
Cu Tí: (cười) ủa, có thật hả bà năm? Còn chuyện này nữa, vừa mơ tới đó cái con mơ leo qua cái khác liền.
Bà năm: cái gì vậy mậy?
Cu Tí: cũng cảnh chùa, ở chỗ nọ mừng đại lễ Vu Lan mà thả mấy vạn đèn hoa đăng bằng nhựa ra biển, trời ơi nhìn đẹp thiệt, lung linh lung linh...Nhưng không biết môi trường có bị ô nhiễm không, mà xong chuyện, báo chí cũng chỉ trích lắm, con định ra biển vớt, nhưng chưa kịp đi, thì lại mơ tới chuyện khác nữa rồi.
Bà năm: mầy giỏi mơ thiệt, mơ toàn chuyện xảy ra rồi không hà.
Cu Tí: vậy là cũng có hả bà năm?
Bà năm: có chứ sao không?
Cu Tí: nhưng mà lần mơ kế tiếp này khác nghe bà?
Bà năm: mầy nói luôn đi.
Cu Tí: (cười) dạ, con mơ thấy không biết nhân viên hàng không nói như thế nào mà chị đại úy rông rống cái họng sỉ vả trong sân bay giống như là con cọp đang đói, muốn ngấu nghiến khi vồ được con mồi. Nhìn nổi ốc luôn...
Bà năm: ( Ngắt lời) rồi mầy có bị ăn cái tát nào hông?
Cu Tí: con định nhào vô can thiêp mà thấy hung tợn quá nên con lùi cho an toàn.
Bà năm: (haha) thằng này mơ linh dữ, toàn chuyện thiệt ngoài đời không hà.
Cu Tí: cũng có nữa hả bà năm?
Bà năm: có, nhưng tới đây chắc mầy giựt mình rồi hả?
Cu Tí: chưa bà ơi, giấc mơ dài lắm, con mơ đến mấy tháng lận mừ, không ăn uống nên giờ con mới ốm như con cò ma vầy nè.
Bà năm: thôi thôi, nãy giờ đứng giữa đường nghe mầy kể chuyện ma, ý quên... chuyện mơ không, tao cũng quên bẵng, hai đầu đường xe cộ đang xuôi ngược. Họ cố gắng tránh bà cháu mình. Ê mầy, xe containơ đang chạy tới kìa mầy. Tao né à, mầy tránh vô.
(tiếng còi xe in ỏi, nhưng không thể kịp)
Chết tía rồi con ơi, bận này con nằm lại nơi đây luôn rồi, rồi con cứ tha hồ mơ...cơn mơ lần nầy mới đúng là mơ... bất tỉnh nha con?
Hichic...

Đăng Nhận Xét

0 Nhận xét